《油chia̍h粿》Iû-chia̍h-ké, sio kah chhè ;
油chia̍h粿[1],燒佮脆;
Thô·-tāu-jîn, kui-tōa-pé.
塗豆仁[2],規大把。
Hok-hái-keng, chian ō·-ké ;
福海宮[3],煎芋粿;
Chhài-chhī-kháu, ô-á-bê.
菜市口,蚵仔糜。
《愛食粿》
Cháu--ah cháu, cháu kah hāng-á-kháu,
走啊走,走kah巷仔口,
Khoàⁿ-kìⁿ Káu-chím-pô--á leh chhoe-kóe.
看见九婶婆仔咧炊粿。
Ài chia̍h m̄-káⁿ the̍h,
愛食呣敢摕[4],
Ké-khang beh tiám-hóe, liân tiám sì-gō·-kòe.
假空[5]卜點火,連點四五過[6]。
Chi̍t-chhiú hian lâng-sn̂g, chi̍t-chhiú thau-ni kóe
一手掀籠床[7],一手偷拈粿。
Siu tī pak-tó·-bóe, sio kah chhàu-ta kiam to̍h-hóe.
收佇腹肚尾,燒kah臭焦兼著火[8]。
Sí-lâng kóe, bô-miā kóe,
死儂粿,無命粿,
Ài chia̍h ka-tī chhoe.
愛食家己炊。
〖釋義〗(閩-普)
1、油chia̍h粿:油條。
2、塗豆仁:花生仁。
3、福海宮:供奉神靈的寺廟。
4、摕:拿。
5、假空:假裝。
6、四五過:四五次。
7、籠床:蒸籠。
8、燒:燙(形容詞);臭焦:烤焦。
(Beh聽聲,佇下底→)








